Sau hành trình kể lại truyền thuyết về những vị Thánh trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam, Hanoi Sennen Yosakoi trở lại với một câu chuyện rất khác — nhẹ nhàng hơn, đời thường hơn, nhưng cũng day dứt hơn mang tên “Lạc Túc Nhân Gian”.
Lấy cảm hứng từ truyền thuyết Chử Đồng Tử – Tiên Dung cùng tinh thần của ca khúc “Ở Trọ”, bài diễn năm nay mở ra hình ảnh hai con người vốn không thuộc về nhân gian. Họ chỉ “ghé trọ” nơi trần thế trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, rồi sẽ rời đi như cách mây trời tan biến sau một mùa gió.

Không còn những ràng buộc của cung điện hay lễ nghi hoàng gia, hai con người ấy chọn sống giữa những điều bình dị nhất: đi qua những miền đất lạ, giúp đỡ người dân, sẻ chia niềm vui nhỏ bé đời thường và tận hưởng từng khoảnh khắc rất đỗi nhân gian.
Họ gặp gỡ con người, chứng kiến những cuộc đời khác nhau, cùng cười, cùng khóc, cùng bước qua tháng năm như những lữ khách đang tận hưởng quãng thời gian hữu hạn trước khi phải trở về cõi trời.
“Con chim ở đậu cành tre
Con cá ở trọ trong khe nước nguồn”
Tất cả rồi cũng chỉ là khách trọ giữa cuộc đời này.
Nếu biết rằng bản thân chỉ có thể ở lại nhân gian trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, liệu chúng ta sẽ chọn sống thế nào?
“Lạc Túc Nhân Gian” không chỉ kể về một chuyện tình, mà còn là lời nhắn gửi về sự hữu hạn của kiếp người. Vì biết mình không thể ở lại mãi mãi, nên ta học cách sống trọn vẹn hơn với hiện tại — yêu nhiều hơn, nhiệt thành hơn, và dịu dàng hơn với những người mình gặp trên hành trình này.
Ý nghĩa tên gọi “Lạc Túc Nhân Gian”

Lạc (樂): niềm vui, sự an nhiên
Túc (宿): trú ngụ, dừng chân, ở trọ
Nhân Gian (人間): cõi người — nơi tồn tại những buồn vui, hợp tan và những rung động rất đỗi đời thường
“Lạc Túc Nhân Gian” mang ý nghĩa về những kẻ lữ hành vô tình ghé xuống cõi trần, rồi dần đem lòng yêu lấy cuộc sống nơi đây. Dẫu biết bản thân không thuộc về nhân gian và sớm muộn cũng phải rời đi, họ vẫn lựa chọn sống hết mình trong quãng thời gian ngắn ngủi ấy.
Không phải sống như những vị Thánh đứng tách biệt khỏi thế gian, Chử Đồng Tử và Tiên Dung trong câu chuyện lần này hiện lên như hai con người bình thường giữa dòng đời: rong ruổi qua nhiều miền đất, chữa lành và giúp đỡ những mảnh đời khác nhau, để rồi cũng từ đó học cách yêu thương nhân gian nhiều hơn.
Bài diễn lấy cảm hứng từ tinh thần “ở trọ” — nơi con người chỉ đang tạm dừng chân giữa cuộc đời rộng lớn. Không ai có thể ở lại mãi mãi, cũng chẳng điều gì tồn tại vĩnh viễn. Nhưng chính vì hữu hạn nên từng cuộc gặp gỡ, từng niềm vui hay từng khoảnh khắc bình yên lại càng trở nên đáng quý hơn bao giờ hết.
Trang phục

Trang phục của “Lạc Túc Nhân Gian” được xây dựng dựa trên hình ảnh áo dài cách điệu, mang hơi thở truyền thống nhưng vẫn giữ được sự tự do và mềm mại của những kẻ đang phiêu du nơi trần thế.
Gam màu chủ đạo được lấy cảm hứng từ sắc trời và sắc sen — một bên là xanh lam trầm lắng như dòng nước ôm lấy nhân gian, một bên là hồng phớt dịu dàng như ánh chiều còn vương lại nơi cõi tiên.
Những lớp vải nhẹ, bay và bồng bềnh theo từng chuyển động gợi cảm giác như hai nhân vật chính chưa từng thực sự thuộc về mặt đất này. Họ giống những cơn gió ghé ngang nhân thế, lưu lại dấu chân giữa cuộc đời rồi lại tiếp tục rời đi.
Hình ảnh hoa sen tiếp tục trở thành điểm nhấn xuyên suốt thiết kế — tượng trưng cho sự thuần khiết, cho những cuộc tương phùng đẹp đẽ giữa cõi tạm và cũng là biểu tượng cho một tình yêu nở rộ trong quãng thời gian hữu hạn nơi nhân gian.
Âm nhạc & Biên đạo

“Lạc Túc Nhân Gian” sử dụng chất liệu âm nhạc từ ca khúc “Ở Trọ” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn — một bài hát mang đậm tinh thần vô thường và những chiêm nghiệm về kiếp người.
“Xin cho về trọ gần nhau
Mai kia dù có ra sao cũng đành…”
Qua bản phối mới mang màu sắc hiện đại, phóng khoáng và tự do của ca sĩ Hà Lê, bài nhạc không chỉ gợi nên cảm giác lãng đãng của những kẻ đang đi qua cuộc đời, mà còn tái hiện tinh thần sống hết mình trong từng khoảnh khắc trước khi phải nói lời chia xa với nhân gian.
Biên đạo năm nay khai thác sự đối lập giữa những chuyển động mềm mại, uyển chuyển và những phân đoạn mạnh mẽ, rộn ràng. Nếu những đoạn chậm khắc họa sự mong manh của kiếp người và các cuộc gặp gỡ thoáng qua, thì những đoạn cao trào lại thể hiện tinh thần sống tự do, tận hưởng từng khoảnh khắc hiện hữu nơi trần thế.
Bởi nếu cuộc đời chỉ là một quãng “ở trọ”, thì có lẽ điều đẹp nhất chính là được sống thật sâu sắc trong những ngày còn được hiện diện bên nhau.
#LacTucNhanGian
#hanoisennenyosakoi #HSY2026 #yosakoi #vietnam